Vui sống


Từ hồi biết sư phụ đến giờ, gần 7 năm, chưa bao giờ thấy thầy cáu. Mặt lúc nào cũng tươi tỉnh.

Anh em Việt nam ta hay có tật vui đâu chầu đấy, cả thèm chóng chán, chưa gặp thì háo hức, được mấy hôm thì bỏ học cả. Dân đen hay quan chức cũng thế cả. Tôi áy náy lắm, tìm cách thanh minh với thầy. Thầy cười xòa, đừng quan tâm, khi nào cần, người ta sẽ quay lại.

Có lần dẫn thầy đi ăn ở quán, thấy cô bé chơi đàn bầu hay quá, thầy bảo tao sẽ học chơi đàn này. Anh em dáo dác chạy đi mua cho thầy 1 cái đàn để thầy mang về tập. Lần sau thầy sang, tôi đánh tiếng: ko hiểu là thầy đã chơi được chưa? Thầy cười: cái đàn chúng mày mua cho tao là đàn cho dân du lịch, đánh không kêu. Tôi giật thót mình, thầy an ủi, đừng lăn tăn, chúng mày ko phải chuyên nghiệp bị lừa là đúng rồi. Tao đến đúng cái nhà hàng hôm nọ, may quá gặp lại vẫn cô đánh đàn ấy, nhờ cô ấy mua đàn và dạy luôn. Bây giờ tao chơi được rồi đây này.

Lại nhớ hồi thầy mới sang, cứ dạy dỗ xong rồi về, anh em vô tâm, cũng không hỏi thầy sang đây bằng tiền nào, khách sạn, taxi, ăn uống lấy ở đâu? Thấy thầy vẫn tươi như hoa, nghĩ thầy là tiên, xá gì mấy cái vật chất tầm thường. Nhưng về nhà chột dạ, tôi mới hỏi sang huynh trưởng bên Mã, “chẳng thấy thầy nói gì, ko hiểu thế nào?” Huynh mắng cho một trận, tao chỉ nói cho mày biết là thầy chỉ sống nhờ học sinh thôi. Lần sau, tôi hết sức rón rén, thưa thầy, bọn con có món tiền nhỏ. Chỉ sợ thầy giận, ai ngờ thầy cười vang, thế à, may quá, tao cũng đang hết tiền đây, rồi cầm ngay, ko hỏi thêm một câu nào nữa.

Hành động thật tự nhiên, thư thái, ko một chút giả tạo.

Comments

Popular posts from this blog

CHÂN ÂM LÀ GÌ

Tam Thanh Đạo Quán

Tampa