Võ thỏ


Có lần thầy Kao thi triển cho bọn tôi xem các thế võ bắt chước các con vật: nào khỉ, rắn, hổ, thạch sùng… Nhưng lạ nhất là thỏ. Thầy hỏi: theo mày thỏ sẽ đánh thế nào. Cả bọn đồng thanh: chạy Thầy cười: học theo các con vật là học tính cách của nó lúc nó hành động theo bản năng nhất. Con hổ thì là lúc thu người chuẩn bị vồ mồi. Võ hổ vì thế ko gầm gào mà âm u dồn nén. Còn thỏ thì bản năng nhất là lúc bị túm hai tai xách lên. Nó sẽ quẫy. Nói đoạn thầy làm như bị trói 2 tay rồi bảo chúng tôi đứng gần lại, lắc mình nhẹ một cái là mỗi thằng đã văng ra mấy mét

Lần khác tôi lại hỏi thầy về các môn phái. Thầy nói, bây giờ có quá nhiều võ biểu diễn. Chùa Thiếu lâm đã làm hỏng mất tinh thần của võ thuật là “không để người khác biết là mình có võ”. Thầy bảo chúng tôi đặt tay lên bàn rồi chém cho một cái. Đau. Thầy bảo để 1 quyển sách lên rồi chém cho 1 cái, đỡ đau hơn. Để 5 quyển thì thấy hết đau. Rồi giải thích, mấy võ sư đặt một chồng gạch lên đầu rồi chém vỡ, cũng chỉ là để đỡ đau mà thôi

Hôm Dũng đê tiện đi cho thầy mấy thế của Vovina, thầy lắc đầu bảo môn này copy mà chỉ copy được vỏ, ko copy được hồn của thế đánh. Rồi bảo Dũng xuống tấn đứng im, thầy đi qua chỉ cần đưa tay là ngã mà ko cần phải lên gân, phùng mang, trợn mắt

Tôi lại thắc mắc, võ gì mà ú ớ như thái cực quyền, chậm lề rề thì đánh đấm với ai. Thầy bảo lấy ra một cái ghế. Bảo tôi đặt chân lên đó. Thầy đếm 1 thì hạ xuống, dứt lời thì chân phải chạm đất. Sau lại đếm 2, dứt lời thì chân đã phải đưa lên ghế. Ban đầu thầy đếm chậm, sau nhanh dần. Tôi làm êm ru, ko hiểu ý thầy là gì. Sau đó thầy đếm thật chậm, phải 30s mới một nhịp. Được mấy lần thì chân mỏi dừ. Bây giờ thì chắc mày đã hiểu vì sao hành động chậm lại khó hơn nhanh rất nhiều.

Comments